Vì Sao Găng Tay Bảo Hộ Nào Cũng Cần Có Tiêu Chuẩn EN 420?
30/07/2026

Tiêu chuẩn EN 420 trên găng tay bảo hộ là cơ sở đánh giá các yêu cầu chung về thiết kế, độ an toàn của vật liệu, sự thoải mái, khả năng thao tác và thông tin do nhà sản xuất cung cấp. Tuy nhiên, EN 420 không xác định trực tiếp khả năng chống cắt, chống hóa chất hay chịu nhiệt. Vì vậy, hiểu đúng tiêu chuẩn này là bước quan trọng để lựa chọn găng tay phù hợp với từng môi trường làm việc.

Tiêu Chuẩn EN 420 Là Gì?

Tiêu Chuẩn EN 420 – Nền Tảng Đánh Giá Thiết Kế, Độ An Toàn Và Khả Năng Sử Dụng Của Găng Tay Bảo Hộ
Tiêu Chuẩn EN 420 – Tiêu Chuẩn Nền Tảng Đánh Giá Thiết Kế, Độ An Toàn Và Khả Năng Sử Dụng Của Găng Tay Bảo Hộ

EN 420:2003+A1:2009 là tiêu chuẩn Châu Âu quy định những yêu cầu chung và phương pháp thử đối với găng tay bảo hộ. Nội dung tiêu chuẩn tập trung vào thiết kế, cấu tạo, tính vô hại của vật liệu, kích thước, độ khéo léo, cách ghi nhãn và hướng dẫn sử dụng. Đây là tiêu chuẩn nền tảng áp dụng cho nhiều loại găng tay, thay vì đánh giá khả năng bảo vệ trước một mối nguy riêng biệt.

Hiện nay, EN 420:2003+A1:2009 đã được thay thế bởi EN ISO 21420:2020. Tại châu Âu, phiên bản hiện hành đã được cập nhật thành EN ISO 21420:2020+A1:2024. Dù vậy, ký hiệu EN 420 vẫn có thể xuất hiện trong các tài liệu kỹ thuật hoặc trên những sản phẩm được chứng nhận theo phiên bản trước.

EN 420 Có Phải Là Tiêu Chuẩn Chống Cắt Không?

Câu trả lời là không. Một đôi găng tay đạt EN 420 chỉ cho thấy sản phẩm đáp ứng các yêu cầu chung về thiết kế, vật liệu, độ vừa vặn, khả năng thao tác và thông tin sử dụng. Tiêu chuẩn này không đưa ra cấp độ chống cắt, chống đâm xuyên, chống hóa chất, chống lạnh hoặc chịu nhiệt.

Theo phạm vi của tiêu chuẩn hiện hành, EN ISO 21420 không được sử dụng riêng để đánh giá tính năng bảo vệ mà phải kết hợp với tiêu chuẩn chuyên biệt tương ứng với từng rủi ro. Do đó, người lao động và người sử dụng không nên chỉ nhìn vào dòng chữ EN 420 để kết luận rằng găng tay này phù hợp với công việc. Cần kiểm tra thêm các biểu tượng, cấp hiệu năng và giới hạn sử dụng được công bố trên găng, bao bì hoặc tài liệu kỹ thuật.

Những Yêu Cầu Quan Trọng Của Tiêu Chuẩn EN 420

Thiết kế và cấu tạo găng tay

Găng tay phải được thiết kế để bảo vệ người sử dụng nhưng không gây cản trở không cần thiết trong quá trình làm việc. Đường may, lớp lót và các bộ phận ghép nối không được làm giảm hiệu quả bảo vệ đã công bố. Găng cũng cần có cấu tạo phù hợp, không quá chật, quá rộng hoặc gây cấn khi người lao động cầm nắm dụng cụ.

Đối với găng tay nhiều lớp có thể tái sử dụng, thiết kế cần hạn chế tình trạng các lớp bị tách rời trong quá trình đeo và tháo. Một đôi găng vừa vặn sẽ giúp giảm mỏi tay, duy trì khả năng thao tác và hạn chế việc người lao động phải tháo găng khi đang làm việc.

Tính vô hại của vật liệu

Vật liệu sản xuất găng không được gây ảnh hưởng bất lợi đến sức khỏe hoặc vệ sinh của người đeo trong điều kiện sử dụng có thể dự đoán. Theo các yêu cầu được kế thừa từ EN 420, độ pH của vật liệu phải lớn hơn 3,5 và nhỏ hơn 9,5; hàm lượng chromium VI trong vật liệu da phải thấp hơn 3 mg/kg.

Trong EN ISO 21420, phạm vi kiểm soát hóa chất được mở rộng đối với những chất có thể xuất hiện trong da, cao su, nhựa, lớp phủ polyurethane, vật liệu nhuộm hoặc chi tiết kim loại tiếp xúc với da. Các nhóm chất được xem xét có thể bao gồm thuốc nhuộm azo, DMFa, nickel và hydrocarbon thơm đa vòng. Nhà sản xuất hoặc nhà phân phối cũng phải cung cấp danh sách các chất gây dị ứng đã biết có trong găng khi người dùng yêu cầu.

Kích thước và khả năng thao tác

Găng tay bảo hộ cần có kích thước phù hợp với bàn tay của nhóm người sử dụng mục tiêu. Độ khéo léo của găng phụ thuộc vào nhiều yếu tố như độ dày vật liệu, độ đàn hồi, kiểu dáng ngón tay và mức độ ôm sát bàn tay.

Trong phép thử độ khéo léo, người đeo găng được yêu cầu nhặt các chốt kim loại có đường kính khác nhau trên một bề mặt phẳng. Chốt nhỏ nhất có thể nhặt thành công được sử dụng để xác định mức khả năng thao tác của sản phẩm. Mức độ khéo léo cao không đồng nghĩa với khả năng bảo vệ cao hơn, mà cho thấy găng phù hợp hơn với những công việc cần cầm nắm linh kiện hoặc chi tiết nhỏ.

Ghi nhãn và thông tin sản phẩm

Găng tay và bao bì cần thể hiện những thông tin giúp người dùng nhận diện và sử dụng sản phẩm đúng cách, bao gồm tên hoặc dấu hiệu nhận diện nhà sản xuất, mã sản phẩm, kích thước, tiêu chuẩn áp dụng, biểu tượng bảo vệ và hướng dẫn tham khảo tài liệu sử dụng.

Tài liệu đi kèm cần nêu rõ mục đích sử dụng, giới hạn bảo vệ, phương pháp vệ sinh, điều kiện bảo quản và những cảnh báo cần thiết. EN ISO 21420 còn nhấn mạnh khả năng truy xuất nguồn gốc thông qua số lô, ngày sản xuất hoặc thông tin tương đương. Trường hợp găng có thể giặt hoặc tái sử dụng, nhà sản xuất cần công bố phương pháp làm sạch phù hợp để hạn chế nguy cơ suy giảm tính năng.


Tiêu chuẩn EN 420 là nền tảng quan trọng để đánh giá những yêu cầu chung của găng tay bảo hộ, từ thiết kế, độ an toàn vật liệu đến sự thoải mái, khả năng thao tác và thông tin sản phẩm. Tuy nhiên, tiêu chuẩn này không đại diện cho khả năng chống lại một rủi ro cụ thể.

Người dùng cũng cần lưu ý EN 420 đã được thay thế bởi EN ISO 21420 để đọc đúng tài liệu kỹ thuật và kiểm tra sản phẩm chính xác hơn. Một đôi găng tay an toàn không chỉ cần đáp ứng tiêu chuẩn chung mà còn phải đúng loại, đúng kích thước và phù hợp với điều kiện làm việc thực tế.